Tạp chí Văn hóa Nghệ An

Switch to desktop Register Login

Tiến hành cuộc chiến tranh với Việt Nam vào tháng 2-1979, Trung Quốc tuyên bố đó là một chiến tranh “phản kích”, nhằm “đánh đuổi quân Việt Nam ra khỏi lãnh thổ Trung Quốc”. Ngay ngày 17 tháng 2, nhằm che đậy tính chất xâm lược của cuộc chiến, trong bản tuyên bố trên Tân Hoa Xã, Bắc Kinh khẳng định cuộc tấn công Việt Nam là phản kích tự vệ trước việc Việt Nam xâm lấn lãnh thổ và gây thiệt hại cho dân cư Trung Quốc[1]. Theo như mô tả của Bắc Kinh thì “cuộc chiến tranh tự vệ” này buộc phải xảy ra bởi Việt Nam thường xuyên có các hoạt động “khiêu khích vũ trang và thù nghịch” tại các khu vực biên giới giữa hai nước. Khẳng định “phản kích” Việt Nam, thực hiện cuộc tấn công ‘trừng phạt” là nhằm bảo đảm cho một “biên giới hòa bình và ổn định”, Trung Quốc muốn nhấn mạnh rằng, tranh chấp biên giới là vấn đề cốt lõi của toàn bộ cuộc chiến. Tuy nhiên, cho đến trước năm 1975, vấn đề biên giới tuy có tồn tại giữa hai nước, nhưng nó chưa được đẩy lên đến mức độ xung đột. Hơn thế, từ năm 1975, mâu thuẫn giữa hai nước xung quanh các vấn đề về lãnh thổ có trầm trọng thêm, song cũng chưa đến mức phá vỡ quan hệ hai nước. Theo nhà nghiên cứu Gareth Porter, thì “tổng diện tích lãnh thổ mà hai bên có tranh chấp như Trung Quốc nêu lên thì chỉ có 60 km2”[2]. Thực tế cho thấy rằng, nếu không xảy ra những sự kiện khác, thì vấn đề biên giới vẫn được hai bên nén xuống với một thái độ khá kiềm chế và bình tĩnh, khiến cả người trong cuộc lẫn ngoài cuộc đều nhận rõ một hiện thực sáng rõ là nó hoàn toàn có thể giải quyết được thông qua thương lượng hòa bình. Hơn thế, những xung đột biên giới tăng dần theo cấp số cộng lại chỉ là do Trung Quốc gây ra: Năm 1974 có 179 vụ Trung Quốc lấn chiếm biên giới của Việt Nam, năm 1975 có 294 vụ, năm 1977 tăng lên 810 vụ - vậy thì, cuộc chiến này có thực là “tự vệ”, có thực là “phản kích”?

....Tôi viết Mình và họ sau cả một thời gian dài nung nấu, ấp ủ, đến khi được xuất bản, tôi đã cố tìm cách để quên tác phẩm đó. Tôi thấy mình cần phải nghĩ tới tác phẩm khác. Nhưng khi biết tin Mình và họ được trao giải thì tôi lại dành thời gian nhớ tới nó. Thực ra Mình và họ không chú tâm hoàn toàn để ghi lại cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của chúng ta, vì cuộc chiến đấu ấy nhân dân đã khắc ghi, lịch sử đã khắc ghi.

Chuyên mục: Diễn đàn

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi”. Câu nói bất hủ của Chủ tịch Hồ Chí Minh thật giản dị, nhưng lại giàu tính triết lý, gói trọn cả niềm tự hào, tựcường dân tộc của bao người dân đất Việt. Chiến tranh đã lùi xa trên đất nước Việt Nam kể từ thời khắc lịch sử 30/04/1975. Đã 40 năm trôi qua kể từ ngày miền Nam Việt Nam được hoàn toàn giải phóng, nước nhà thống nhất, non sông thu về một mối. Bất luận ai thắng, ai thua trong cuộc chiến ấy thì cũng đều thấm thía nỗi đau, những mất mát hy sinh, sự chia rẽ dân tộc và sự tàn phá ghê gớm mà cuộc chiến tranh đã để lại trên dải đất hình chữ S.

Những người Việt Nam, sinh ra và lớn lên sau năm 1975, khi hòa bình được lập lại, có lẽ ai cũng cảm nhận về sự hy sinh, mất mát của thế hệ cha anh, để đất nước được hòa bình, để cuộc sống được thanh bình như ngày hôm nay. Tuy nhiên, 40 năm sau chiến tranh, lằn ranh ngăn cách giữa người Việt Nam ở 2 bên bờ chiến tuyến, sau hàng chục năm vẫn còn đó… một bộ phận người Việt Nam vẫn còn ngăn cách về tình cảm, suy nghĩ, thậm chí vẫn còn lưu giữ hận thù…Vấn đề hòa hợp dân tộc vẫn đang là nỗi niềm không chỉ của riêng những ai từng tham gia cuộc chiến ở mỗi phía mà còn đến từ những người Việt Nam sinh ra sau ngày đất nước hòa bình, thống nhất.

“Không ai lựa cửa để sinh ra!”;“Không để quá khứ ràng buộc tương lai”... là những câu nói nổi tiếng của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt khái quát về tinh thần đại đoàn kết và hòa hợp hòa giải dân tộc, câu nói ấy đã đánh động đến suy nghĩ của nhiều người, không chỉ đối với người dân trong nước mà cả kiều bào Việt Nam ở nước ngoài. Vì vậy, khép lại quá khứ, hướng đến tương lai là trách nhiệm của tất cả những ai mang trong mình dòng máu Việt Nam. Hòa hợp, hòa giải dân tộc là khát vọng để đi đến sự đoàn kết thống nhất, tạo nên cội nguồn sức mạnh Việt Nam.

Thứ hai, 25 Tháng 5 2015 10:02

Tất cả vì lợi ích quốc gia!

Đàng hoàng – Đĩnh đạc trong quan hệ với cả Trung Quốc lẫn Hoa Kỳ, bằng mọi cách, giữ lấy độc lập, chủ quyền và môi trường hòa bình cho đất nước. Kiến tạo thế quân bình mới trong quan hệ với các cường quốc là kỳ vọng của người dân Việt đặt vào chuyến thăm cấp nhà nước tại Trung Quốc vừa qua cũng như chuyến thăm chính thức sắp tới ở Hoa Kỳ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Sau một thời gian cân nhắc, chuẩn bị kỹ càng mọi phương diện, ngày 17-2-1979, Trung Quốc phát động cuộc chiến tranh xâm lược quy mô lớn, đưa60 vạn quân cùng với gần 800 xe bọc thép, xe tăng, trọng pháo và máy bay các loại đồng loạt tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam. Trong giờ phút nguy nan, toàn thể dân tộc đã đồng lòng, cùng một ý chí, một quyết tâm giáng trả, bảo vệ biên cương đất nước. Trung Quốc đã phải rút quân, song cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, mà chuyển sang một trạng thái mới, không kém phần nguy hiểm – nửa có hòa bình, nửa có chiến tranh.

Thứ tư, 01 Tháng 5 2013 07:47

Những nàng Tô Thị thời nay…

Chiến tranh qua đi đã gần 40 năm rồi, nhưng những người phụ nữ ấy vẫn một mực chờ chồng, dù biết rằng những người đàn ông, người chiến sĩ của họ không bao giờ trở về được nữa.

Chuyên mục: Xứ Nghệ ngày nay

Cho đến giờ này vẫn ít ai nghĩ rằng sẽ có chiến tranh Mỹ-Trung ở vùng Đông-Á do quyền lợi kinh tế không thể tách rời giữa hai nước. Tuy nhiên bài học lịch sử chỉ mới 50 năm gần đây cho thấy ít nhất đã có hai cuộc chiến lớn xảy ra chỉ vì những đánh giá sai lầm về ý định của đối phương, và vẫn có thể lặp lại trong tương lai:

Chuyên mục: Nhìn ra thế giới
Thứ bảy, 25 Tháng 12 2010 06:17

“Hãy tỉnh ngộ”

Chỉ có những việc làm bất lương của các ngươi mới là hố sâu chia tách các ngươi và Thiên Chúa của các ngươi, chính tội lỗi của các ngươi đã khiến Ngài che mặt đi để không không nghe các ngươi; bởi vì đôi bàn tay các ngươi vấy máu và những ngón tay các ngươi phạm tội; miệng các ngươi nói điều dối trá, lưỡi các ngươi thốt ra lời sai sự thật.