Văn hóa Nghệ An

Switch to desktop Register Login

Giấc mộng Trung Hoa: Tư duy nước lớn và vị thế chiến lược của Trung Quốc trong kỷ nguyên hậu Hoa kỳ (kỳ 35)

 4. Nước giàu cần quân mạnh

Để thực hiện sự nghiệp phục hưng vĩ đại của dân tộc Trung Hoa thì cần phải kiên trì thống nhất đường lối nước giàu, quân mạnh. Để làm được điều này, Trung Quốc cần phải dám nâng cao sức mạnh quân đội. Trung Quốc phấn đấu mưu cầu “nước giàu”, càng phải phấn đấu mưu cầu “quân mạnh”.

Sức mạnh quân sự Trung Quốc: Không thể định vị ở trình độ hạng ba của thế giới

Quân mạnh cần phải có mục tiêu và tiêu chuẩn. Trong giai đoạn mới của thế kỷ mới, mục tiêu và tiêu chuẩn của sức mạnh quân sự Trung Quốc đó chính là rèn luyện để tương thích với quốc tế, bảo vệ lợi ích phát triển và lợi ích an ninh quốc gia, đủ khả năng ứng phó với khủng hoảng, duy trì hòa bình, ngăn chặn chiến tranh, giành thắng lợi trong chiến tranh, và cuối cùng là duy trì và thực hiện sự nghiệp hiện đại hóa quân sự thống nhất tổ quốc. Khả năng quân sự của Trung Quốc cần phải đạt đến “ba cái không dám”: Đài Loan không dám cũng không thể độc lập, chia cắt; Mỹ và các nước khác không dám cũng không thể can thiệp vào đấu tranh quân sự trong vấn đề Eo biển Đài Loan; Mỹ không dám dùng vũ lực để ngăn cản Trung Quốc trỗi dậy, để Trung Quốc trỗi dậy rơi vào thế không gì ngăn cản được.

Trung Quốc xây dựng quân đội khác với các nước phát triển chạy đua vũ trang, nhưng cũng cần phải tích cực đẩy mạnh cải cách quân sự đặc sắc Trung Quốc, cố gắng để giành được quyền chủ động trong các cạnh tranh quân sự quốc tế, cần xây dựng sức mạnh quân sự Trung Quốc trở thành sức mạnh quân sự số một thế giới.

Có quan điểm cho rằng: “Xây dựng sự nghiệp hiện đại hóa và phát triển lực lượng quân sự Trung Quốc thì cần phải xác định mục tiêu rõ ràng hơn nữa, mục tiêu này là không lấy việc đuổi kịp và vượt Mỹ làm mục tiêu. “Trung Quốc không cần phải xây dựng lực lượng quân sự theo kiểu Mỹ, mà xây dựng chủ yếu là nhu cầu là an ninh”. “Trung Quốc xây dựng lực lượng quân sự và hiện đại hóa quốc phòng cũng không nên lấy lực lượng quân sự Nga làm mục tiêu và tấm gương”. “Trung Quốc nếu không có lợi ích nào đặc biệt, cũng không cần phải xây dựng lực lượng quân sự giống quy mô của Nga”.

Nếu mục tiêu sức mạnh quân sự Trung Quốc đã không thể đuổi kịp và vượt qua Mỹ, thì cũng không thể đuổi kịp và vượt qua Nga, như vậy sự nghiệp xây dựng sức mạnh quân sự Trung Quốc chỉ được xác định ở mức thứ ba trên thế giới. Xác định một hạn mức như vậy đối với mục tiêu xây dựng quân đội hùng mạnh của Trung Quốc, đưa việc xây dựng sức mạnh quân sự đứng thứ 3 thế giới trở thành mục tiêu để xây dựng quân sự và quốc phòng Trung Quốc, đây là mục tiêu lạc hậu và mục tiêu đáng bị đánh đổ. Nước giàu quân mạnh là hướng đi tương lai của Trung Quốc. Trung Quốc trong vấn đề “nước giàu” sớm đã vượt qua Nga, còn muốn vượt qua các nước giàu có nhất và phát triển nhất trên thế giới. Trung Quốc trong vấn đề “quân mạnh” cũng không thể lạc hậu, cũng cần phải đuổi kịp các nước mạnh nhất trên thế giới, xây dựng quân đội đứng số một thế giới. Quân mạnh sẽ là nước mạnh nhất thế giới.

Trung Quốc hùng mạnh: Không có giới hạn

Quyền hùng mạnh là một loại chủ quyền của quốc gia. Hùng mạnh không có hạn mức tối đa. Không thể do một quốc gia quy định giới hạn hùng mạnh của quốc gia khác.

Mỹ chỉ có 300 triệu dân mà có thể trở thành cường quốc số một thế giới, Trung Quốc có 1,3 tỷ dân vì sao phải chịu khuất phục Mỹ về lực lượng quân sự? Cường quốc số một thế giới vì sao chỉ Mỹ mới đủ khả năng đảm đương? Vì sao Mỹ siêu cường, Mỹ không hô to “thuyết về mối đe doạ của Mỹ”, Trung Quốc với ngân sách quốc phòng chỉ bằng 1/10 Mỹ, thì lại thành “thuyết về mối đe dọa của Trung Quốc”?

Cho nên, Trung Quốc hùng mạnh không cần giới hạn tối đa, vì mối quan hệ giữa bá quyền và hùng mạnh là không cần thiết, một quốc gia hùng mạnh có thể làm bá quyền , cũng có thể không làm bá quyền. Sự hùng mạnh của quốc gia bá quyền có hại cho hòa bình thế giới, còn sự hùng mạnh của quốc gia phi bá quyền có lợi cho hòa bình thế giới. Quan hệ giữa “bá quyền” và “hùng mạnh” là quan hệ không tương đồng.

Có quan điểm cho rằng, Trung Quốc không lấy đuổi kịp và vượt qua Mỹ và Nga làm mục tiêu là “vì quy luật rất rõ ràng, Trung Quốc không phải là siêu cường như Mỹ hiện nay, cũng không làm bá quyền , càng không phải là quốc gia có khả năng bảo vệ lợi ích an ninh cho mình, cho thế giới. Trung Quốc hiện tại không chuẩn bị khả năng như vậy, tương lai phát triển càng mạnh, cũng không giống như Mỹ hiện nay, đưa quân sự của Mỹ rải khắp các khu vực trên thế giới ”.

Tính chất xây dựng sức mạnh quân sự của một quốc gia không ở “mục tiêu” là gì, mà ở “mục đích” là gì. Trung Quốc xây dựng quân sự hùng mạnh, không phải để lặp lại con đường cũ trong thời kỳ chiến tranh Lạnh là Mỹ-Liên Xô đối kháng, Đông-Tây đối kháng, mà hoàn toàn là để đề phòng và chặn đứng cục diện cũ tái diễn. Trung Quốc đã chứng minh bản thân Trung Quốc không xưng bá, không tranh bá quyền, không phải sức mạnh quân sự Trung Quốc mãi mãi yếu hơn Nga, Mỹ, mà là để lực lượng quân sự hùng mạnh của mình vận dụng một cách hợp lí vào việc bảo vệ lợi ích quốc gia, duy trì hòa bình thế giới, thúc đẩy thế giới cùng nhau phát triển. Vậy thì cho rằng Trung Quốc nếu không bá quyền thì cũng không cần hùng mạnh sao! Trung Quốc nếu không bành trướng thì chỉ có thể để Mỹ và Liên Xô có lực lượng quân sự mang tính toàn cầu, còn Trung Quốc mãi mãi không có suy nghĩ để lực lượng quân sự của mình đuổi kịp Mỹ và Nga, thì thật là chuyện kỳ lạ.

Tính chất của việc cân bằng sức mạnh quân đội các nước lớn, căn bản nhất không phải là xem lực lượng quân đội này có tính toàn cầu hay không, mà cần xem lực lượng quân đội đó có tính xâm lược hay có tính hòa bình. Lực lượng quân sự có tính khu vực thì cũng có thể xưng bá quyền khu vực, cũng có thể xâm chiếm chủ quyền của quốc gia khác. Còn lực lượng quân sự có tính toàn cầu không nhất định là lực lượng bành trường và xâm lược, cũng không nhất định là lực lượng tranh bá quyền thế giới. Lực lượng quân sự của Trung Quốc trong tương lai đuổi kịp và vượt Nga, Mỹ cũng không thể nói là trở thành lực lượng tranh bá quyền thế giới, quốc gia bá quyền nhất định là quốc gia hùng mạnh, nhưng quốc gia hùng mạnh không nhất định là quốc gia bá quyền. Mạnh mà không làm bá quyền là đặc trưng bản chất của sức mạnh quân sự Trung Quốc.

Nguyên nhân chính là vì Trung Quốc hiện tại là quốc gia thiếu khả năng bảo vệ lợi ích phát triển và an ninh của mình, của thế giới, cho nên Trung Quốc mới ra sức phát triển sức mạnh quân sự. Trung Quốc sẽ trở thành một quốc gia hùng mạnh mà không tranh bá quyền thế giới, ngăn chặn những nước xưng bá quyền, duy trì hòa bình thế giới. Mà muốn ngăn chặn những nước xưng bá quyền , duy trì hòa bình thế giới, yêu cầu lực lượng quân sự Trung Quốc phải bắt kịp và vượt qua Mỹ-quốc gia bá quyền thế giới, lực lương quân sự Trung Quốc trong tương lai sẽ không áp dụng theo kiểu Mỹ là đóng quân khắp thế giới, nhưng lực lượng quân sự Trung Quốc trong tương lai cần có đủ khả năng để bảo vệ lợi ích quốc gia, duy trì hòa bình thế giới và cùng nhau phát triển trong phạm vi toàn cầu.

Trung Quốc không thể “tự hạn chế võ công ”

Liên quan đến “thuyết về mối đe dọa của Trung Quốc”, Trung Quốc phải đối phó như thế nào với các thế lực quốc tế, có người lại đưa ra ý kiến rằng, Trung Quốc nên áp dụng “thuyết Trung Quốc tự bỏ võ công”, “chỉ cần Trung Quốc tự loại bỏ trang bị vũ khí hạt nhân, thì Mỹ không dám đánh Trung Quốc, bởi vì nếu như vậy thì toàn cầu cùng đánh lẫn nhau, người dân Mỹ cũng có thể đứng dậy lật đổ chính phủ của nước mình”. Có người còn chủ trương đưa ra ý kiến Trung Quốc thông qua việc cắt giảm các khoản chi cho quân sự và giảm bớt lực lượng quân sự để biểu đạt thiện ý, để Mỹ yên tâm. Trên thực tế, biện pháp thông qua “tự phế võ công” để đổi lấy an toàn, cũng không thể lựa chọn được.

Xác định mục tiêu phát triển lực lượng quân sự Trung Quốc, không phải căn cứ vào mức độ cảm nhận của người khác đối với sự đe doạ Trung Quốc, mà phải căn cứ vào mức độ cảm nhận của chính Trung Quốc về mối đe doạ đó. Trong thế giới ngày nay, cho dù là quốc gia nào, liên quan đến mục tiêu sức mạnh quân sự, đều không phải lấy cảm nhận, đánh giá của cộng đồng quốc tế làm tiêu chuẩn, mà phải quyết định dựa trên lợi ích và điều kiện của quốc gia mình. Nhất là Trung Quốc, không thể lấy sự lo lắng và hoài nghi của các nước phương Tây đối với Trung Quốc làm định lượng mục tiêu cơ bản của sức mạnh quân đội.

Cần phải phá vỡ dư luận đến từ các quốc gia phương Tây nhằm ngăn cản sự nghiệp xây dựng Trung Quốc trở thành cường quốc quân sự. Trung Quốc phát huy sức mạnh quân sự, bắt kịp và vượt qua sức mạnh quân sự tiên tiến trên thế giới, xây dựng mục tiêu trở thành quốc gia có sức mạnh quân sự lớn nhất thế giới không phải để uy hiếp người khác, nhưng đương nhiên là có cả khả năng răn đe trong đó. Sức mạnh quân sự của Trung Quốc XHCN là sự răn đe chính nghĩa đối với những hành vi chia cắt, ngăn cản Trung Quốc thậm chí có mưu đồ xâm lược Trung Quốc của các nước bá quyền và các nước có nền chính trị hùng mạnh. Sự răn đe chính nghĩa là nhu cầu phát triển hòa bình, thống nhất tổ quốc và an ninh của quốc gia, nó cũng là nhu cầu hòa bình thế giới.

 “Quân mạnh” kéo theo“nước giàu”

Thống nhất giữa “quân mạnh” và “nước giàu”, “quân mạnh” thì mới có khả năng kéo theo “nước giàu”, vấn đề mấu chốt là phải kết hợp tốt “quân mạnh” và “nước giàu”.

Liên Xô và Mỹ đã từng phải chịu thiệt thòi rất nhiều trong cuộc chay đua vũ trang, nguyên nhân chủ yếu không ở cuộc chạy đua vũ trang mà là ở con đường chạy đua không đúng. Liên xô dùng thể chế phân chia quân và dân trong điều kiện kinh tế kế hoạch để đối kháng với thể chế kết hợp quân và dân trong điều kiện kinh tế thị trường của Mỹ, kết quả là Mỹ càng thi đấu càng có sức mạnh, Liên Xô càng thi đấu càng yếu. Sau khi chiến tranh Lạnh kết thúc, Mỹ đầu tư mạnh vào quân đội, kinh tế tăng trưởng cao, vấn đề then chốt là kết hợp giữa quân và dân cùng nhau thúc đẩy làm cho kinh tế phát triển. Sau hai cuộc chiến tranh thế giới, cứ mười năm Mỹ đẩy mạnh xây dựng công trình quân sự quy mô lớn, lấy quân thúc đẩy dân: mười năm đầu, công trình đầu tiên là “công trình bom nguyên tử”, công trình thứ hai của mười năm tiếp theo là “công trình tàu vũ trụ Apollo lên mặt trăng”, công trình thứ ba là “công trình tàu con thoi”, công trình thứ tư là “công trình chiến tranh giữa các vì sao”, công trình thứ năm vào những năm 90 là “công trình đường cao tốc”, công trình thứ sáu là “công trình hệ thống phòng thủ tên lửa đạn đạo”. “Công trình tàu vũ trụ Apollo lên mặt trăng” của Mỹ đã kéo theo sự phát triển ngành hàng không vũ trụ, Mỹ đầu tư 24 tỷ USD, giá trị sản lượng đạt 2.000 tỷ USD, hiệu quả kinh tế gấp 100 lần.

Trung Quốc có công trình là “lưỡng đạn nhất tinh” (bom nguyên tử bom khinh khí, và vệ tinh) , “Thần châu-5”, “Thần châu-6”, hai công trình này đã kéo theo sự phát triển ngành khoa học kỹ thuật cao của Trung Quốc. Trung Quốc cũng đầu tư 18 tỷ nhân dân tệ vào công trình tàu vũ trụ có người lái, hiện nay đã tạo ra hiệu ứng phát triển cho ngành này với trị giá hơn 100 tỷ nhân dân tệ. Trung Quốc tham gia cạnh tranh quân sự thế giới, cần phải giải phóng tư tưởng. Trước đây nói cần đại bác hay là cần bơ, đó là “thuyết đối lập đại bác với bơ”, mô hình quốc phòng mới là “thuyết thống nhất đại bác và bơ”. Trước đây nói nước giàu quân mạnh là nói “nước giàu” trước, “quân mạnh” sau, bây giờ phải kiên trì thống nhất “nước giàu” và “quân mạnh”. “Quân mạnh” sẽ tạo hiệu ứng kéo theo nước giàu, cũng có thể thúc đẩy “nước giàu” .

Không được tiến hành“chạy đua vũ trang,” mà cần phải “nhanh chóng tăng cường sức mạnh quân sự”

Hiện tại, toàn thế giới có hơn 40 quốc gia đang tiến hành cải cách về quân sự, hình thành một cuộc cạnh tranh quân sự mới trên vũ đài quốc tế. Chi phí quốc phòng của Mỹ hiện đã lên tới khoảng 700 tỷ USD, chiếm hơn một nửa chi phí quân sự của toàn thế giới. Đối với quân đội mà nói, chỉ có hai thời kỳ: một là “thời kỳ chiến tranh” mịt mù khói súng; hai là “thời kỳ chiến tranh” không nhìn thấy khói súng. Cái gọi là “thời kỳ hòa bình ”, nhìn từ góc độ tư duy quân sự, thì đây là thời kỳ chuẩn bị chiến tranh, là thời kỳ cạnh tranh quân sự. Cải cách quân sự thế giới đang xuất hiện xu thế phát triển nhanh chóng, nước Mỹ luôn luôn đi đầu trong cải cách quân sự, cuộc cải cách quân sự của Nga cũng giành được những thành tựu đáng kể, Nga tăng tốc xây dựng quân đội và tiến những bước dài.

Hiện tại,Trung Quốc đang đứng trước cơ hội là “nước giàu” và “quân mạnh”. Có thể nói, đây là cơ hội tốt nhất từ trước tới nay mà quốc phòng và quân đội Trung Quốc có được.

Trung Quốc kể từ sau khi thành lập đến nay, quan hệ giữa nước giàu và quân mạnh được chia làm ba giai đoạn.

Giai đoạn đầu: hơn 20 năm sau khi Trung Quốc mới thành lập, Trung Quốc đối mặt với thế lực thù địch de dọa nghiêm trọng quân sự Trung Quốc, để bảo vệ an ninh chủ quyền và độc lập, tuy là cơ sở kinh tế còn yếu kém, Trung Quốc cũng phải đầu tư nhiều vào quân sự, buộc Trung Quốc rơi vào tình cảnh “quân mạnh” trên cơ sở “nước nghèo”.

Giai đoạn hai là: Trung Quốc sau hơn 20 năm tiến hành cải cách mở cửa, vì tập trung vào xây dựng kinh tế, nên quán triệt phương châm quân đội “nhẫn nại” , quốc phòng và quân đội Trung Quốc đã phải “nhẫn nại” trong một thời gian dài cho sự nghiệp xây dựng “nước giàu”, tuy nhiên trong khi tăng cường thực hiện chiến lược “nước giàu” thì “quân mạnh” lại phát triển một cách chậm chạp, rất nhiều năm quân đội Trung Quốc được xây dựng trong điều kiện miễn cưỡng ngừng mà không tiến, trang bị vũ khí thì lạc hậu, so với hiện đại hóa quân đội của các nước lớn trên thế giới còn khoảng cách rất xa.

Giai đoạn ba: sau khi bước vào giai đoạn mới, thế kỷ mới, trong điều kiện cơ sở mấy chục năm kinh tế phát triển nhanh, thực lực kinh tế, quân sự được nâng cao, Trung Quốc kiên trì thống nhất quá trình “nước giàu” và “quân mạnh”.

Có thể nói, từ sau khi Trung Quốc được thành lập, Trung Quốc luôn luôn trong cảnh “quân mạnh” trên nền tảng “nước nghèo”, thế giới phương Tây nói Trung Quốc thắt lưng buộc bụng để xây dựng quốc phòng, dù không có quần để mặc cũng vẫn chế tạo bom nguyên tử. Hiện tại Trung Quốc có điều kiện, trên cơ sở nền kinh tế phát triển và duy trì được lâu dài, thì Trung Quốc cần phải xây dựng đồng thời “nước giàu” và“ quân mạnh”. Đây là giai đoạn mới cho quốc phòng và quân đội Trung Quốc vận dụng khoa học kỹ thuật để phát triển. Trung Quốc nhất định phải nắm bắt lấy thời kỳ cơ hội chiến lược xây dựng quân đội hùng mạnh để làm nên những kỳ tích.

CHƯƠNG 8

HÔ VANG THUYẾT “TRUNG QUỐC SỤP ĐỔ”

 

Sửa lần cuối vào Thứ năm, 21 Tháng 2 2013 21:59